-- Những trang lịch sử đen tối của loài người, 1. Theo dòng thời sự, 6. Bài trang nhất, 7. Tất cả các bài viết

Những bức ảnh ngày 11/09

Năm 2002, tờ The New York Times đã giành được Giải thưởng Pulitzer cho Ảnh Tin tức Thời sự vì đã đưa tin về các cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 và các hậu quả để lại. Hai thập kỷ sau, chúng tôi đã yêu cầu các nhiếp ảnh gia hồi tưởng lại công việc của họ thời điểm đó và những suy ngẫm về những hình ảnh họ đã chụp được cùng những bối cảnh để tạo ra những khoảnh khắc. Câu trả lời của họ đã được chỉnh sửa cho đủ dài và rõ ràng.

Tôi đang xem kênh NY1 thì thấy một chiếc máy bay đang lao thẳng vào Trung tâm Thương mại Thế giới. Tôi lấy đồ nghề của mình và chạy đến Brooklyn Heights Promenade. Đồng nghiệp của tôi chỉ vào một chiếc máy bay đang bay qua Tượng Nữ thần Tự do, và tôi biết điều gì sẽ xảy ra: Tôi sẽ chứng kiến hàng trăm người chết. Tôi nhớ mình đã nghĩ, “Không, không, không!” Nhưng tôi hít một hơi và tự nhủ: “Đây là lịch sử. Làm việc thôi.” Tôi đặt máy ảnh lên mặt, mở rộng khung hình đường chân trời và chờ máy bay đi vào khung hình của mình.

Nhiếp ảnh gia: Kelly Guenther

Tôi cố gắng không để nghĩ đến ngày đó. Tôi đã chứng kiến nỗi kinh hoàng về sự mất mát của người dân New York – những người đang là người cha, người mẹ , những đứa con, bạn bè… Tôi luôn gặp ác mộng và ngủ không ngon kể từ ngày 11 tháng 9 và điều đó đã trở thành bình thường. Tấm ảnh chụp người  người phụ nữ  này cùng phản ứng xúc động kinh ngạc của cô ta khi chứng kiến cảnh toàn tháp thứ nhất sụp đổ như bị đóng băng trong ký ức thời gian của tôi.

Nhiếp ảnh gia: Angel Franco

Nếu như tôi không đổi ống kính tê-lê mà tôi đã lắp trên máy ảnh của mình hai ngày trước đó; nếu như tôi đã không đi về phía tây vì đường bị chặn; nếu tôi đã không dừng lại ngay lúc đó vì hụt hơi sau khi chạy về phía Trung tâm Thương mại Thế giới; nếu tôi không nhìn vào tòa tháp đang bốc cháy và nghĩ, “Chà, có vẻ như nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào”, nếu tôi không làm vậy… Tôi vẫn không biết tại sao mình lại  chụp được khoảnh khắc đó.

Nhiếp ảnh gia:Chang Lee

Tôi nghe thấy tiếng kính vỡ và một giọng nói vang lên trong bóng tối của đám mây bụi sau khi ctòa tháp thứ nhất sụp đổ hoàn toàn. Tôi bò ra từ gầm xe cấp cứu nơi mà tôi đã trú ẩn để tìm đường đến nơi có giọng nói – bên trong Cửa hàng thực phẩm Stage Door Deli trên Phố Vesey. Đó là một cảnh tượng vô thực: Lính cứu hỏa, cảnh sát và một số dân thường vấp ngã xung quanh, nín thở, phun phì phì ra những ngụm bùn, căn phòng chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn phát sáng kỳ lạ từ tủ trưng bày chứa thịt nguội và pho mát cho bánh mì sandwich của ngày hôm đó. Sĩ quan Richard Adamiak cúi xuống, ho. Ở hậu cảnh của bức ảnh là lối vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh. Đáng lẽ chúng ta đã có một ngày đẹp trời nhìn thấy ánh nắng rực rỡ chiếu vào vào buổi sáng tháng 9i đó. Thay vào đó, cả khu phố chìm trong bóng tối.
Tôi nhớ là khi đó tôi là phóng viên hợp đồng và sau đó tôi được đưa lên xe cấp cứu trong tình trạng bụi đen kịt toàn thân với cảm giác như giấy nhám chà sát ở cổ họng. Sau đó, tôi được điều qua làm phóng viên tại Pakistan,  Afghanistan,  chứng kiến phong trào Intifada lần thứ hai, cuộc chiến ở Iraq và rồi trở về Hoa Kỳ. Chứng kiến các sự kiện diễn ra xung quanh việc rút quân với sự mất mát tinh thần ngày càng tăng đã làm dấy lên những ký ức – về những người bạn đã mất, về những nỗ lực dường như vô ích – và tôi tự hỏi: Có phải tất cả đều vô ích?

Nhiếp ảnh gia: Ruth Fremson

Tôi mất nhiều thời gian vào buổi sáng hôm đó để tìm một con đường bí mật vượt qua vòng rào có rào chắn của cảnh sát để đến nơi các tòa tháp đổ xuống. Khi tôi trèo qua những đống đổ nát bấp bênh, hai người lính cứu hỏa đã đập vào mắt tôi. Họ đang đi nhanh và tôi có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của họ. Tôi được biết, họ đang tìm gặp một anh lính cứu hỏa là người thuộc đội Ladder 21 – người mà họ đang tiến đến nói chuyện. Họ chạy ngang qua tôi và tôi giơ máy ảnh lên khi họ nói với anh ta rằng người anh trai của anh ta – cũng là một lính cứu hỏa được cho là đã ở bên trong một trong những tòa tháp khi nó sụp đổ và được cho là đã chết. Đôi vai anh ta gục xuống và anh được đồng đội ôm vào lòng trong giây phút chia sẻ nỗi đau. Ban đầu, tôi ước rằng khuôn mặt của những người lính cứu hỏa có thể nhìn thấy rõ hơn trong hình ảnh. Tuy nhiên, trong suốt những năm qua, tôi đã đánh giá cao tính ẩn danh trong bức ảnh đó. Đối với tôi, họ đã trở thành biểu tượng cho sự mất mát sâu sắc mà rất nhiều người đã trải qua ngày hôm đó.

Nhiếp ảnh gia: Krista Niles

Đây là trên Cầu Brooklyn ngay sau khi tòa tháp thứ hai sụp đổ khi một đoàn những người sống sót từ từ thoát ra khỏi làn khói lộ ra dưới sáng mặt trời. Tôi tình cờ gặp Joseph Sylvester là người đang làm việc tại tòa nhà Trung tâm Thương mại Thế giới. Anh ta bị bao phủ bởi tro bụi và đầu thì đang chảy máu vì một mảnh vụn rơi vào. Anh ta nói rằng anh ta đang tìm kiếm cha của mình – cũng là  người làm việc trong cùng khu vực. Tôi sẽ không bao giờ quên họ đã bình tĩnh và yên lặng như thế nào. Tôi nghĩ mọi người chắc hẳn đã bị sốc – chỉ biết câm nín và từ từ tìm đường đến nơi an toàn.

Nhiếp ảnh gia: Andrea Mohin

Đối với tôi, bức ảnh chụp Michele Defazio vẫn là một lời nhắc nhở về lòng tốt của những người xa lạ. Tôi nghĩ về cô ấy vào mỗi ngày 11 tháng 9 hàng năm. Tôi nhìn Michele đi bộ một mình về phía Bowery, nơi có một trạm thu thập tin tức người mất tích đã được thiết lập tạm bợ. Mang theo tờ rơi tự làm cùng với ảnh của người chồng với nỗi đau buồn và lo lắng ngập tràn.  Những người lạ trên phố dừng lại để an ủi cô. Khoảnh khắc thoáng qua. Ngay sau khi bức ảnh này được trao giải Pulitzer, tôi đã gọi điện cho Michele. Điều quan trọng đối với tôi là cô ấy biết câu chuyện của mình có ý nghĩa đối với lịch sử. Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện ngắn, hơi khó xử vì mối liên hệ kỳ lạ mà chúng tôi đã chia sẻ. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy vẫn đang làm việc để chấp nhận sự mất mát của chồng và đã thành lập một quỹ học bổng mang tên anh ấy. Trong những ngày sau vụ tấn công, chúng ta sẽ biết rằng 658 nhân viên của Cantor Fitzgerald – bao gồm cả Jason –  chồng của Michele, đã chết trong vụ tấn công.


Sau đó, tôi đã tham gia chụp ảnh miễn phí về buổi lễ tưởng niệm người thân của họ, vừa khóc vừa chụp những bức ảnh về biển người mênh mông đã đến với nhau trong nỗi đau thương

Nhiếp ảnh gia: Krista Niles

Nhiệm vụ của tôi là chụp ảnh tại một đám tang ở Yonkers của một nhân viên cấp cứu thiệt mạng trong vụ tấn công. Báo chí thế giới cũng có mặt ở đó nhưng sau khi chôn cất, họ thu dọn đồ đạc và rời đi. Tôi đã ở lại để tưởng nhớ các nhân viên cấp cứu đó. Tôi đã chụp 3 khung hình dưới trời mưa và khi đến cuối cuộn phim thì đã bắt được khoảnh khắc khi Jay Robbins bật khóc. Tôi sẽ không bao giờ quên nó đã xảy ra như thế nào ngay khi nhạc hiệu tưởng nhớ bắt đầu phát. Đối với tôi, thật khó khăn khi xem lại bức ảnh này. Nó vẫn làm trái tim tôi tan nát..

Nhiếp ảnh gia: George Gutierrez

Điều tôi còn nghi nhớ không phải là hơi nóng của lửa, không phải là những mảnh bê tông xám nát của Lầu Năm Góc, mà là cảm giác của không khí mùa thu mát mẻ và bầu trời trong xanh không ngừng. Những mảnh vỡ màu xanh lá cây của chiếc máy bay đâm vào tòa nhà nằm ngổn ngang dưới chân. Tôi chỉ có một chút thời gian trước khi các đội cứu hộ và những người khác đến đông đúc tại hiện trường. Tôi biết rõ khu vực đó. Đây là khu vực trên đường mà tôi hàng ngày từ văn phòng về nhà. Tôi quen 2 người trên chiếc máy bay đã đâm vào đó. Vào thời lúc đó có những chiếc máy bay chiến đấu bay vụt qua trên đầu – như thể trong một lễ mặc niệm và đầy giận dữ – tôi biết cuộc sống của người Mỹ sẽ không bao giờ trở lại bình thường như trước.

Nhiếp ảnh gia: Paul Hosefros

Trong những tuần sau ngày 11 tháng 9, tôi được chỉ định đi chụp ảnh hậu quả sau vụ tấn công. Phong cảnh ở khu vực hạ Manhattan và khu Brooklyn đã bị vĩnh viễn thay đổi. Vẫn còn một mùi khét lẹt trong không khí và những mảnh giấy vụn đã bị gió cuốn vào tận khu Brooklyn. Khi tôi đang lái xe, tôi nhìn thấy một chiếc xe cứu hỏa với cửa sổ bị nổ tung  không còn màu đỏ mà phủ đầy tro trắng và những mảnh vụn đã được kéo về trạm cứu hỏ số 226. Khi tôi liếc sang bên phải, tôi thấy một khoảnh khắc xúc động đang diễn ra và tôi lặng lẽ chụp hai bức ảnh. Trung úy Matt Nelson, bên trái, phản ứng, khi Tom Casatelli, người sống sót duy nhất trên chiếc xe tải ngày hôm đó, ôm lấy con trai của người đồng đội đã mất của mình, Trung úy Bob Wallace. Đó là khoảnh khắc vẫn còn ám ảnh tôi.

Nhiếp ảnh gia: Nancy Siesel

Sau các cuộc tấn công khủng bố, mọi người như tạm gác lại sự khác biệt của họ. Cờ Mỹ tung bay từ các cửa sổ trên Đại lộ Park. Các đài tưởng niệm –  như đài tưởng niệm này ở Quảng trường Union, mọc lên khắp thành phố. Các buổi cầu nguyện và thắp nến được tổ chức thường xuyên. Mọi người cùng nâng đỡ nhau: niềm đau chung của đất nước. Hai mươi năm trước, chúng tôi đã bị gây đau thương nhưng chúng tôi đã đến với nhau, cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Khi chúng ta cùng rơi lệ tại buổi lễ tương niệm sau hai thập niên, tôi không thể không tự hỏi: Ai đã thắng?

Nhiếp ảnh gia: Ruth Fremson

Bài được đăng trên tờ The New York Times ngày 11/09/2021

Dịch bởi: NuHuBi 2021